Truyện Ngắn: Ta Đã Bỏ Lỡ Nhau Từ Những Ngày Trẻ Dại. Tác giả: Nhành Hoa Dại Phần 2

 

Phần 2: Sự xuất hiện của người mới liệu có làm chuyện tình tan biến?

 


Năm lớp sáu...

 

Thời điểm ấy có một chàng trai khác lúc nào cũng hỏi han cô khiến tim cô rung động. Và cô đã đem lòng thích người ấy. Bố người ấy cũng là người quen của mẹ cô. Nên cô lại càng cảm thấy thích và an toàn hơn cả, cứ ôm những mộng mơ của tuổi mười hai với những điều hạnh phúc.

 

Nhưng chuyện gì đến thì cũng phải đến. Cô đã tỏ tình với người ấy nhưng nhận lại đó chính là sự ghẻ lạnh và chẳng mấy quan tâm. Tim cô rất đau vì tình yêu đầu đời của mình cứ như thế mà bị khước từ. Cô đã buồn bã và khóc rất nhiều khi nhớ về kí ức ngày ấy.

 

Còn cậu ấy thì giận cô vừa đạp xe vừa nói:" Thằng đó mà cũng thích". Có một khoảng thời gian dài cậu ấy không hề đi đến và gõ đầu cô nữa. Vì cô đã đi tỏ tình với người khác mà không phải cậu. Một năm học dài của năm lớp sáu cứ thế qua đi với bao điều buồn đau và tiếc nuối của những ngày trẻ dại.

 

Sang năm lớp bảy, cậu ấy vẫn tiếp tục đuổi theo và gõ đầu cô. Buổi sáng cô mới đến lớp còn ngái ngủ cậu ấy đã đi đến và gõ vào đầu cô. Cô đã tỉnh ngủ rồi lại đuổi theo cậu ấy để đánh trả. Cứ như thế, hai người nô đùa với nhau trên cầu thang, các hành lang lớp học đến khi mệt lả.

 

Cho đến một lần cậu lấy vở của cô giơ lên thật cao. Cô đứng lọt thỏm ở dưới nhảy lên cố với lấy nhưng không thể. Cậu vẫn cười và nhìn xuống nói nhỏ với cô: " Sao mà lùn thế? Lùn vậy để làm gì ta?"

 

Cô trả lời bằng giọng tức tối:

- Để.... để.... làm gì không biết nữa trả vở đây. Còn học bài nữa nhanh lên.

 

Cậu phì cười và gương mặt bỗng nhiên trở lên nghiêm túc cậu hạ dần cánh tay xuống và nói:

- Lùn để mình phải cúi xuống nhìn nè.

 

Cậu trả vở cho cô rồi đút tay vào túi quần đi vào lớp. Bọn con gái lại được phen trêu đùa và lôi cô ra soi mói. Cô lại buồn rồi, nhưng cô đã học cách bỏ ngoài tai những lời bàn tán để tiếp tục cố gắng.

 

Hôm nay cô có buổi phải trực nhật. Công việc là phải đi thu gom rác ở các đầu bàn do mọi người truyền ra. Cô đi đến từng bàn bàn gom rác, đến bàn của cậu. Thì cậu lại tinh nghịch lấy một tờ giấy ngồi xé vụn ra cho cô đứng đợi. Tiếng thở dài ngao ngán được nghe thấy, cậu lại càng thích chí và xé nhiều hơn. Sắp hết giờ dọn dẹp rồi cậu mới dừng lại. Cô lại được phen sôi máu mà chẳng làm được gì. Chỉ muốn đập cậu ta một trận tơi bời vì phiền phức quá.

 

Sao lúc nào cậu ta cũng khiến cô khó chịu thế nhỉ? Thà cứ như lúc giận nhau còn hơn. Nhưng hình như lúc này cô lại cảm thấy hạnh phúc vì không bị bỏ rơi. Vừa thích vừa không thích thật là khó chịu mà.....

 

20:54-26/3/2022

                      NHÀNH HOA DẠI🌼🌿

 

 

 

 

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến